A poignant Vietnamese ballad reflecting on the sorrow of lost love amidst the rain-soaked streets of Hanoi at night. The song captures the haunting beauty of walking alone by Ho Guom, across Long Bien bridge, feeling the chill of autumn winds, and evokes a deep sense of nostalgia and longing. This emotional piece is performed in a soft male vocal style, accompanied by gentle piano and light strings, weaving a tapestry of memories and heartache.
Verse 1:
Mưa rơi dọc bến Hồ Gươm,
Lặng lẽ những bước chân mòn.
Lá khô xao xác bên đường,
Nỗi buồn như giọt sương.
Chorus:
Hà Nội đêm nay mưa tầm tã,
Lòng anh như cơn gió xa.
Nhớ em giữa phố phường đìu hiu,
Nước mắt rơi như dòng sông chiều.
Verse 2:
Cầu Long Biên dưới ánh đèn,
Dù mưa vẫn bước đi âm thầm.
Gió thu mang theo kỷ niệm,
Sợi tóc em bay giữa đêm.
Chorus:
Hà Nội đêm nay mưa tầm tã,
Lòng anh như cơn gió xa.
Nhớ em giữa phố phường đìu hiu,
Nước mắt rơi như dòng sông chiều.
Bridge:
Gió thu thổi qua quán nhỏ,
Từng ly trà nhớ chuyện xưa,
Kỷ niệm chẳng phai mờ,
Nhưng tình ta giờ xa lạ.
Chorus:
Hà Nội đêm nay mưa tầm tã,
Lòng anh như cơn gió xa.
Nhớ em giữa phố phường đìu hiu,
Nước mắt rơi như dòng sông chiều.
Outro:
Hà Nội, ôi Hà Nội thân yêu,
Giữa những giọt mưa, vẫn một nỗi đau.
Một tình yêu đã mất đi,
Chỉ còn nỗi nhớ lặng im.
Chords not available
Beat not available
A slow sad Vietnamese ballad about Hanoi at night in the rain.
Emotional, lonely, nostalgic mood.
Male vocal, soft voice.
Piano and light strings.
Theme: lost love, walking alone in Hanoi, Ho Guom, Long Bien bridge, autumn wind.
Deep lyrics, poetic and heartfelt.
Vietnamese male ballad singer